Blog of P-Nguyen

back to blog

Alfred Stieglitz (1864–1946) và nền nhiếp ảnh Hoa Kỳ

Alfred Stieglitz (1864–1946) và nền nhiếp ảnh Hoa Kỳ

Sinh ra ở Hoboken, New Jersey vào năm 1864, và theo học ngành kỹ sư ở Đức, Alfred Stieglitz trở về New York vào năm 1890 quyết tâm chứng minh nhiếp ảnh cũng là một phương tiện có khả năng truyền tải nghệ thuật như hội họa hay điêu khắc. Với tư cách biên tập viên của Camera Notes, tạp chí của Câu lạc bộ Nhiếp ảnh New York - một hiệp hội của những người đam mê nhiếp ảnh nghiệp dư - Stieglitz đi theo niềm tin vào khả năng thẩm mỹ của nhiếp ảnh và xuất bản các tác phẩm của các nhiếp ảnh gia có cùng niềm tin với ông. Khi các thành viên của Câu lạc bộ Nhiếp ảnh bắt đầu khích động chống lại chính sách biên tập hạn chế, Stieglitz và một số nhiếp ảnh gia cùng chí hướng tách ra khỏi nhóm vào năm 1902 để thành lập Photo-Secession (Hội Nhiếp ảnh ly khai), ủng hộ tầm quan trọng của sự khéo léo trong nhiếp ảnh. Hầu hết các thành viên của nhóm đã sử dụng rộng rãi các kỹ thuật phức tạp, cần nhiều nhiều sức lao động để nhấn mạnh vai trò của bàn tay nhiếp ảnh gia trong việc tạo ra các bức ảnh, tuy nhiên Stieglitz có một cách tiếp cận hơi khác của riêng ông. Mặc dù ông đã rất chú ý đến việc sản xuất các bản in, thường làm bản in bạch kim - một quá trình được biết đến với dung lượng hình ảnh lớn, âm điệu phong phú, tinh tế - ông đã đạt được các dụng ý mong muốn đối với bức tranh thông qua sự lựa chọn bố cục và việc sử dụng các yếu tố tự nhiên như mưa, tuyết , và hơi nước  để thống nhất các thành phần của một cảnh thành một tổng thể hài hòa bằng hình ảnh trực quan.

The Terminal - 1893 - photo by Alfred Stieglitz

 

Stieglitz từng làm chủ biên của tạp chí nhiếp ảnh lừng danh Camera Work từ 1902 đến1917, và tổ chức triển lãm với sự trợ giúp của Edward J. Steichen - người đã tài trợ không gian studio mà sau này trở thành phòng triển lãm Little Galleries của Hội Nhiếp ảnh ly khai vào năm 1905, thường được gọi là "291" vì đây là địa chỉ của nó trên Đại lộ thứ Năm. Thông qua các doanh nghiệp, Stieglitz trợ giúp các nhiếp ảnh gia và các nghệ sĩ Mỹ đương đại khác, đồng thời thông báo tới các nghệ sĩ những phát triển mới nhất của chủ nghĩa đương đại châu Âu đầu thế kỷ XX (với sự giúp đỡ của các báo cáo thường xuyên của Steichen từ Paris), bao gồm công việc của Auguste Rodin, Pablo Picasso, Constantin Brancusi, và Francis Picabia. Kiến thức của ông về loại hình nghệ thuật mới này là minh chứng cho các bức ảnh trong những năm gần đây như The Steerage,

The Steerage- 1907 - photo by Alfred Stieglitz

trong đó nghệ thuật sắp xếp hình khối và tông màu, gây ấn tượng sai về sự hiểu biết của ông với phái lập thể, và From the Back Window , trong đó sự tiếp thu của Stieglitz với nghệ thuật tiên tiến kết hợp với chuyên môn của ông để tạo ra ý nghĩa thẩm mỹ từ không khí đô thị.

From the Back Window-1915 - photo by Alfred Stieglitz

 

Năm 1917, suy nghĩ của Stieglitz về nhiếp ảnh đã bắt đầu thay đổi. Trong khi đó, vào thời điểm chuyển giao thế kỷ, cách tốt nhất để chứng minh tính hợp pháp của nhiếp ảnh như một phương tiện sáng tạo dường như là đề xuất sự xuất hiện thích hợp của bản vẽ, bản in, hoặc màu nước

trong bản in ảnh hoàn thiện, cách làm như thế nghe có vẻ phi lý vào cuối Thế chiến I. Tính minh bạch của phương tiện và sự tôn trọng đối với nguyên liệu là nguyên lý cơ bản của nghệ thuật đương đại, có ý nghĩa bắt nguồn từ phù du của cuộc sống đương đại. Nhiếp ảnh vốn được coi là đại diện của sự thay đổi nhanh chóng đang ngày càng gia tăng trong cuộc sống hiện đại, và nỗ lực để che giấu sức mạnh vốn có của nhiếp ảnh bằng cách thực hiện nhiều thao tác khó đã không còn nhận được nhiều quan tâm từ Stieglitz và cộng sự của ông. Sự ủng hộ của Stieglitz cho các nhiếp ảnh Paul Strand và Charles Sheeler kết tinh những cách tiếp cận mới với nhiếp ảnh, và sự thay đổi cũng có thể được nhìn thấy trong các bức ảnh của chính ông. Bức chân dung nổi tiếng của ông về Georgia O'Keeffe

Georgia O'Keeffe- 1921 - photo by Alfred Stieglitz

là một trong những công việc chính của ông giữa từ năm 1917 đến 1925, trong thời gian đó ông đã thực hiện hàng trăm bức ảnh của người họa sĩ (sau này trở thành vợ của ông năm 1924). Việc ông từ chối gói gọn cá tính của mình thành một hình ảnh duy nhất thể hiện sự nhất quán với nhiều tưởng hiện đại: ý tưởng về ý thức bản thân phân mảnh, được mang đến bởi tốc độ nhanh của cuộc sống hiện đại; ý tưởng về một cá nhân, giống như thế giới bên ngoài, liên tục thay đổi, và có thể bị gián đoạn mà không dừng lại bởi sự can thiệp của máy ảnh; và cuối cùng, việc nhận ra sự thật trong thế giới hiện đại là tương đối và việc các bức ảnh có khả năng biểu hiện cảm xúc của nhiếp ảnh gia không thua kém gì chính họ, là một sự phản ánh của các đối tượng được miêu tả. Loạt các bức ảnh của Stieglitz về những đám mây mà ông gọi là Equivalents , đã được thực hiện với tinh thần tương tự, thể hiện ý tưởng cuối cùng này một cách hoàn hảo. Những hình ảnh đám mây không bị áp đảo bởi bầu trời cũng tương tự trải nghiệm cảm xúc của Stieglitz tại thời điểm này ông chụp ảnh cánh cửa chớp.

Equivalents- 1926 - photo by Alfred Stieglitz

 

Trong những thập kỷ cuối cùng của cuộc đời mình, Stieglitz dành thời gian của mình chủ yếu để điều hành phòng triển lãm của mình (Anderson Galleries, 1921-1925; The Gallery Intimate, 1925-1929; An American Place, 1929-1946), và ông ngày càng ít làm ảnh hơn do sức khỏe và năng khả năng suy giảm. Khi ông chụp ảnh, ông thường chụp ngoài cửa sổ của phòng triển lãm của mình. Những bức ảnh cuối cùng, như Looking Northwest from the Shelton, là thành tựu ấn tượng vừa tổng hợp các giai đoạn phát triển khác nhau trong nhiếp ảnh của ông, vừa củng cố vị trí của ông như một nhiếp ảnh gia vĩ đại nhất trong nhiếp ảnh Mỹ. Những hình ảnh, tác phẩm bậc thầy nhấn mạnh các cấu trúc hình học của thành phố khi nhìn từ tầng thượng của một tòa nhà chọc trời hiện đại, được sắc sảo xây dựng và in ấn và nối tiếp trong tự nhiên, một lần nữa nhấn mạnh tính chất phân mảnh của cuộc sống đương đại. Cuối cùng, những tác phẩm cuối cùng trong sự nghiệp hoàn toàn mô tả sự rút lui của ông với cuộc sống hối hả và nhộn nhịp của New York, và thể hiện sự thu nhỏ giữa bản chất đại diện của nhiếp ảnh và tiềm năng biểu cảm của nó, làm cho chúng phù hợp với đoạn cuối trong sự nghiệp của một trong những người ủng hộ nhiếp ảnh vĩ đại nhất.

 Looking Northwest from the Shelton- 1931 - photo by Alfred Stieglitz

 

Lisa Hostetler

Ban Nhiếp ảnh, Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan ( 2004 )

 

MỜI BẠN ĐỌC THÊM BÀI '' Để lưu giữ một khoảnh khắc Alfred Stieglitz '' ..

 

Nguyen Vu Phuoc lượt dich -

(Vui lòng trang web khác copy lại nên để nguồn đã lượt dịch )